“2019 sẽ có vị gì em đoán xem?” (“What do you think 2019 will taste like?”)

[ENGLISH VERSION IS BELOW]

“2019 sẽ có vị gì em đoán xem?” – Đó là câu hỏi của anh sếp, khi nhìn thấy bài đăng Facebook của mình về món Granola, sữa chua & trái cây.

Granola Calbee Nhật Bản, với sữa chua Hy Lạp nhà làm & trái cây

Năm 2018 với mình chính là một ly granola như trên hình: có lúc chua như sữa chua Hy Lạp, có lúc giòn giòn như granola Calbee, cũng có khi ngọt như xoài và quả việt quất chín. Đó không phải là một lời phàn nàn đâu nhé, mình chỉ tự cảm thán bản thân vào một ngày cuối năm khi nhìn lại 1 năm trôi qua mà thôi.

Và rồi câu hỏi của anh sếp xuất hiện khiến mình phải suy nghĩ: “Ừ nhỉ ! Thế 2019 này mình muốn vị của nó sẽ như thế nào?”

Anh sếp, mình thường gọi là “Người Anh” của mình là một người ”kì lạ” – theo nghĩa tích cực: anh hơn mình 12 tuổi, đều cầm tinh con Gà. Nhưng mỗi khi mình ngồi trò chuyện cùng khách hàng hay một vài người bạn chung, chả ai nghĩ rằng Người Anh đã U40 ! Có lẽ làm việc trong ngành Sáng Tạo đã tôi luyện cho anh một lối sống luôn năng động, cập nhật cái mới và đưa ra nhiều ý tưởng lạ lùng. Hơn 4 năm làm việc cùng nhau, mình với Người Anh hạp tính trong khá nhiều mảng: thích nấu ăn, làm bánh, thích những bài hát cổ điển và đọc sách. Đôi khi chỉ là những câu chuyện vu vơ như anh muốn mua một chiếc nồi gang mới hay thảo luận xem món bánh flan nên hấp hay nướng thì ngon hơn, tất cả hòa quyện tạo thành những kí ức vui vẻ của một thời thanh xuân agency.

Thứ 6 vừa rồi cũng chính là ngày cuối cùng của mình tại công ty. Quyết định rời bỏ công việc hiện tại của mình đối với một vài cá nhân chắc sẽ là một sự điên rồ: mình có một công việc tốt cấp độ senior, làm việc tại một công ty đang trên đà phát triển ra quốc tế, có những khách hàng phù hợp với chuyên môn, một người sếp ăn ý trong công việc và cả sự ưu ái từ rất nhiều đội ngũ trong công ty. Nghe sơ qua thì có vẻ là một “dream job” – chả có lý do gì phải rời đi cả ! Chỉ có mình là biết mình phải rời đi, dù đích đến tiếp theo là gì mình vẫn còn tạm thời để trống.

Hơn 4 năm trong môi trường agency quảng cáo, mình học được rất nhiều kĩ năng. Mình có nhiều bạn mới, thậm chí có những người từng là khách hàng của các dự án, biết được nhiều ngành nghề khác nhau. Nhưng rồi đến một ngày, mình nhận thấy mình cũng mất đi vài thứ: mình quên mất cách cầm bút vẽ, bận rộn đến mức có khi cả tháng không viết nổi một bài blog ra hồn, những ngày ôm laptop làm việc suốt cuối tuần mà không có thời gian làm bánh quy cho bé cún cưng, và mấy đêm bỏ lỡ bữa tối vì ở lại làm việc muộn. Và rồi mình tụ hỏi: nếu còn ở đây 5 năm, 10 năm nữa, mình sẽ “quên” thêm những gì, và “được” thêm cái gì?

Quyết định thôi việc được mình thảo luận cùng Người Anh tận 4 tháng trước, và chính thức nộp đơn từ tháng 4. Bằng số thời gian bàn giao dài, mình hy vọng đủ để giúp đỡ người kế nhiệm sẽ tiếp tục làm tốt mọi dự án hiện có, và giúp Người Anh đỡ phần mệt mỏi (có lẽ là một phần áy náy của mình khi rời đi lúc vài dự án lớn đang rục rịch chuẩn bị). Vào ngày cuối cùng, sau bữa ăn trưa chia tay cả team, mình được Người Anh tặng riêng một chiếc bánh Black Forest với dòng chữ “Luôn tươi cười nhé”, và một tấm selfie – “Ở đâu làm gì thì cũng vui nha em !” Đúng rồi, cứ vui là được ! Chỉ cần mình vui với quyết định của mình, với những kế hoạch mình biết là đúng đắn và biết rõ mình sẽ đi đâu, thì chả có gì là nuối tiếc cả.

Cảm ơn Người Anh vì chiếc bánh, và đó chắc sẽ chính là hương vị 2019 của mình: bánh Black Forest. Có vị nhẫn đắng nhẹ của lớp bánh socola, ngọt ngào của kem tươi và một chút rượu nồng với cherry. 2019, với mình, bây giờ mới thật sự bắt đầu !


[ENGLISH VERSION STARTS HERE]

“What do you think 2019 will taste like?” – That’s a question from my director, as a comment on my Facebook post about Granola parfait.

2018 to me was like this granola parfait: sometimes sour like Greek yogurt, a few were crunchy like Calbee granola, and some sweet moments like ripe mango & blueberries. It was not a complaint, just an exclamation while I was looking back a whole year.

Then it came a question as above from my director which stopped me suddenly to think: “Yeah ! What taste would it be for my 2019?”

My direct boss / director, usually called “Big Brother” at our workplace, is a “weird” person, in the most positive way: 12 years older than me, both have Rooster as zodiac. However, whenever I have a chat with our clients, they never believe me that he was actually near 40 years old ! It seems that Creative industry has treated him well enough with an active lifestyle, always up-to-date with extraordinary ideas. 4 years working together, we share lots of things in common: love cooking & baking, old classic songs and reading. Small talks do the job between us everyday, like how he wants to buy a new cast iron pot or discussion whether steamed or baked flan caramel works better. All those pieces have made my agency youth time the best and happiest ever.

Last Friday was also my last day at our workplace. My resignation decision was considered as “crazy” by some: I had a good job at Senior level, in a company evolving quickly to international standards, clients & projects fit my expertise, a perfect leader and favors from lots of internal teams. Generally, it was kinda a “dream job” – no reason to leave ! Only I knew why I left, though the next destination is still in blanks.

Over 4 years in the advertising agency industry, I’ve gained more than I could imagine: more skills, more friends (some were even clients), different knowledge from various industries. Then one day, I suddenly realized I had also lost a few: forgot how to use a drawing pen, too busy to even write a simple blog post in a month, weekends with laptop and proposals instead of baking cookies for my dog, and missed some dinners due to working late in the office. A question came to me: what if I’m still here after another 5 or 10 years, what more will I “forget” and what more will I “gain” ?

My decision was discussed on the table with Big Brother 4 months ahead, and officially submitted during April. With a long handover period, all I hope was that the successor could continue well all the projects, so it won’t be his burdens (perhaps due to a bit of my guilt when leaving at the beginning of some big projects). On my last working day, we had a farewell lunch with the team. He gave me a Black Forest cake as his own gift, and a written line “Always smile”. He even posted a photo of us saying “Wherever you’re, whatever you do, just be happy !” Yes, just be happy ! As long as you’re happy with your life decision and you know where you should go, there’s nothing to regret after all.

Thank you Big Brother for the cake, ’cause it will be my 2019 taste: Black Forest – a bit bitterness from chocolate cake, sweetness from the cream and lovely fragrance of liquor & cherry. My 2019 has now officially started !

Author: Wooden Spoon 1993

I tell my life through food, culture & travel stories. To me, life is a series of months & years with an expiration date, it's just that you never know the exact date of yourself. So, all I've wanted is to live a real & meaningful life with family & friends, to enjoy everything I truly love.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s